25,000

Với đặc tính đặc hơn măng nứa, măng vầu là 1 đặc sản khi nhắc tới Ẩm thực Tây Bắc được nhiều người yêu thích. Măng vầu thuộc họ tre, thân nhỏ không có gai. Mọc ở rừng hoặc trên núi. Hàng năm, cứ đến tháng mười hai, dưới tiết trời mưa xuân măng bắt đầu đội đất nhú lên. Măng vầu ngon nhất vào tháng mười hai đến khoảng giữa tháng ba, những củ măng to, tròn và rất ngọt.

Mã: MV-TB Danh mục:

Mô tả

Với đặc tính đặc hơn măng nứa, măng vầu là 1 đặc sản khi nhắc tới Ẩm thực Tây Bắc được nhiều người yêu thích. Măng vầu thuộc họ tre, thân nhỏ không có gai. Mọc ở rừng hoặc trên núi. Hàng năm, cứ đến tháng mười hai, dưới tiết trời mưa xuân măng bắt đầu đội đất nhú lên. Măng vầu ngon nhất vào tháng mười hai đến khoảng giữa tháng ba, những củ măng to, tròn và rất ngọt.

Cách chế biến măng vầu

Măng vầu được chế biến rất phong phú có thể dùng để luộc hay xào đều cảm thấy thú vị nếu như măng vầu ngọt có vị như đã cho mì chính khiến thực khách không khỏi trầm trồ, thì măng đắng lại có cái dư vị nhằn nhặn trên đầu lưỡi, gợi nhớ đến một câu chuyện tình được truyền từ đời này sang đời khác ở Tây Bắc như một huyền thoại chuyên chở khát vọng của câu chuyện tình yêu: “ Ngày xưa có một chàng trai sinh ra trong một gia đình nghèo khổ, bố mẹ đặt tên chàng là Khôm – tiếng Thái tức là đắng.

Nguồn gốc của măng vầu

Tuy nghèo khổ nhưng chàng trai này chịu khó làm nương và săn bắt thú rừng, tiếng khèn của chàng làm thổn thức biết bao cô gái trong bản. Rồi chàng đã lọt vào ánh mắt của nàng Ban – người con gái xinh đẹp nhất vùng đã trao khăn Piêu hẹn mùa xuân cùng chung bếp lửa. Nhưng tên chúa đất quyết bắt nàng về làm người hầu.

Chàng Khôm và nàng Ban cùng nhau trốn vào rừng sâu quyết bảo vệ tình yêu trong sáng của mình. Họ đi mãi, đi mãi vẫn bị săn đuổi.

Đói, mệt, kiệt sức không thể đi được nữa hai người đã gục ngã bên nhau. Đất quê hương đã mở vòng tay ôm lấy hai người vào vòng tay nhân ái. Từ nấm mộ của nàng Ban mọc lên một cây, lá hình trái tim chung đôi xanh biếc.

Mỗi độ xuân về lại trút lá rồi bừng nở những bông hoa năm cánh trắng ngần, thơm ngát như búp tay nàng Ban. Còn từ nấm mộ của chàng Khôm vươn lên một mầm cây, cứ mội độ xuân về là đội đất nhú lên những ngọn măng có vị đắng như vẫn không nguôi mối tình tuyệt vọng thêm đặc sản Tây Bắc.

Dân trong trong vùng này vẫn thường lấy măng vầu đắng về thái nhỏ ngâm với nước cùng hoa ban thì thấy măng hết đắng, khi ăn còn ngân mãi trong lòng”. Để rồi mỗi lần người già kể cho con cháu nghe : “ Ngày xưa…” là mỗi người lại rưng rưng trong lòng và trân trọng tình yêu.

Thông tin bổ sung

Trọng lượng 1000 g